Tâm Việt
Vì sao ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ-tướng CSVN, thứ Sáu vừa rồi, 25 tháng 11, đã phải nhắc đến ba lần đích-danh “chính-phủ Việt-nam Cộng-hoà” khi trả lời hai đại-biểu Quốc-hội ở Hà-nội về vấn-đề chủ-quyền của VN trên biển Đông?
Làm việc này, có người cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đã tiến bộ rất lớn so với 3,6 triệu người đồng-đảng của ông trong hơn 36 năm qua kể từ khi CS miền Bắc cưỡng-chiếm xong miền Nam vào tháng 4/1975. Để hiểu vấn-đề, ta nên nhớ lại là khi CS mới vào Sài-gòn, họ hoàn-toàn phủ-nhận chính-quyền miền Nam và gọi đó là “nguỵ-quân, nguỵ-quyền.” Cho đến khi Nguyễn Văn Linh quyết-định về chính-sách Đổi Mới (1986) thì mới có quyết-định tránh dùng hai chữ “nguỵ-quân, nguỵ-quyền” mặc dầu thỉnh thoảng rơi rớt, các sách báo Hà-nội và các cơ-quan tuyên-truyền của Hà-nội vẫn vô tình hay cố ý dùng hai chữ miệt-thị này. Nhưng ngày nào Hà-nội còn không công-nhận chỗ đứng chính-danh của chính-quyền miền Nam, một quốc gia được 60 quốc gia khác trên thế-giới công-nhận trong một thời-gian dài (từ 1948 đến 1975), thì ngày đó Hà-nội không giẫy được ra cái nghịch-lý này:
Một là Phạm Văn Đồng, bằng công-hàm ngày 14/9/1958, đã (a) hoặc là “bán da gấu” cho Chu Ân-lai khi công-nhận định-nghĩa chủ-quyền của Trung-Cộng 10 ngày trước đó, nghĩa là bán một vật mà không thuộc quyền sở-hữu của Hà-nội lúc bấy giờ; (b) hoặc là đã trắng trợn dối trá, không nói sự thật, tóm lại là đã “bất tín” đối với Bắc-kinh khi biết rõ là mình viết một tờ giấy lộn. Cả hai thái-độ đều không thể chấp nhận được trong đời sống quốc-tế và cũng chính vì thế mà Bắc-kinh đã nắm đầu được Hà-nội từ bấy lâu nay vào trong một cái vòng kim-cô không thể gỡ ra nổi. (Cũng chính vì thế mà ông Lưu Văn Lợi, khi đã bỏ thời giờ ra viết nguyên một cuốn sách về chuyện này, vẫn không gỡ tội được cho ông Phạm Văn Đồng, và chúng ta cũng phải hiểu là cho ông Hồ Chí Minh bởi không thể nào ông Phạm Văn Đồng có thể tự ý mà viết được cái công-hàm “đưa đầu vào thòng lọng” kia.)
Nhưng khi công-nhận một sự thật hiển-nhiên như ông Nguyễn Tấn Dũng vừa làm hôm thứ Sáu vừa qua thì mọi sự sáng tỏ. Tuy lời phát biểu long trọng của ông trước Quốc-hội CS ở Ba Đình là một đòn trời giáng vào một vị tiền-nhiệm của ông, nó ít nhất gỡ được VN ra khỏi cái vòng kim-cô mà bấy lâu nay ông và các “đồng-chí” của ông không cục cựa ra khỏi được!
Nó cũng ít nhiều chứng tỏ là ông có bản-lĩnh hơn các cấp lãnh-đạo đồng-đảng của ông (dù cũng như nhiều phát biểu của ông trước đây, nó cũng tỏ ra ông có thể là một con người bất nhất–tựa như lời tuyên-bố của ông chống tham-nhũng khi ông mới ngồi vào ghế thủ-tướng). Bất nhất nhưng biết sửa cái sai trước đây thì vẫn là một thái-độ can đảm, can đảm hơn 3,6 triệu con cừu trong đảng của ông!
Cái được
Cái được thứ nhất là ông chứng tỏ ông cao hơn các đồng-uỷ-viên Chính-trị-bộ của ông một cái đầu. Song cái đó chỉ là một cái được cá-nhân, nó chưa ý nghĩa gì lắm khi, như ông Bùi Tín đã có hơn một dịp nhắc, cả cái Bộ Chính-trị ở Hà-nội là một đám người lùn!
Cái được hơn là qua lời phát biểu của ông, ông đã trả lại được danh-dự cho một chế-độ tưởng đã chết. Không những chế-độ đó đã không chết, nó còn đang cần phải dựng lại để đem chính-nghĩa về cho Việt-nam, để đảm bảo sự liên-tục chủ-quyền lịch-sử của VN từ thế-kỷ thứ XVII (dưới thời các chúa Nguyễn, như chính ông Dũng cũng đã xác-nhận) qua thời thuộc Pháp sang đến thời Quốc gia VN của ông Bảo Đại (Hội-nghị San Francisco năm 1951), thời Đệ nhất Cộng-hoà của ông Ngô Đình Diệm và thời Đệ nhị Cộng-hoà kế-thừa đất nước từ chính-phủ Ngô Đình Diệm. Có thế tháng 1/1974, Hải-quân VNCH mới dám chống trả (anh-dũng) tàu xâm-lăng của Trung-Cộng vào Hoàng-sa và có thế ta mới tin tưởng đủ ở chính-nghĩa của ta để xin đưa vấn-đề ra Liên-hiệp-quốc. Xin nhắc lại ngay lời của ông Dũng ở đây: “Đến năm 1974 cũng Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa trong sự quản lý hiện tại của chính quyền Sài Gòn, chính quyền VNCH đã lên tiếng phản đối, lên án việc làm này và đề nghị Liên Hợp Quốc can thiệp.”
Nói như ông Dũng tuy là gan cùng mình song chính thật cũng là chỉ đi theo dân mà thôi. Bởi chính người dân thường ở ngay Hà-nội, qua nhiều chủ-nhật trong tháng 6 tháng 7 năm nay, đã trưng tên và cả hình ảnh của các chiến-sĩ Hải-quân VNCH chết trong trận hải-chiến Hoàng-sa vào tháng 1/1974 để gọi họ là anh-hùng. Tóm lại, nói như ông Dũng chẳng qua chỉ là đi theo người dân để mua lại, vớt vát chút niềm tin mà người dân đã mất từ lâu vào đảng CS của ông!
Vì sao?
Thiết tưởng trả lời câu hỏi này cũng không khó. Ông Nguyễn Tấn Dũng có thể mù mờ nhiều chuyện (như chuyện bauxit, chuyện PMU 18, chuyện Vinashin…) song ông chắc chắn là một con người chính-trị, nhìn ra được những nguy-cơ sắp đổ vào đầu chế-độ của ông–và thế cũng có nghĩa là vào đầu ông.
Một, chuyện Mùa Xuân Ả-rập đã từ tháng 2 năm nay đánh sập các chế-độ chuyên-quyền–tưởng vững như bàn thạch–ở Tunisie, Ai-cập, Lybia, sắp tới là Yemen (ông Saleh đã bằng lòng từ chức), và có lẽ không bao lâu nữa sẽ đến lượt Syria của ông Bashar al Assad (Liên-đoàn Ả-rập cấm vận chế-độ của ông, Thổ-nhĩ-kỳ kêu gọi ông từ chức).
Hai, Miến-điện đã ngưng dự-án đập Myitsore do Trung-Cộng tài-trợ, thả trên 300 tù-nhân chính-trị, sửa cả hiến-pháp để cho bà Aung San Suu Kyi có thể ra tranh cử trở lại mặc dù bà đã là một “tù-nhân” chính-trị trong hơn 20 năm. Dựa vào những bước đầu ý nghĩa này, bà Ngoại-trưởng Hoa-kỳ Hilary Clinton sắp sang Miến-điện gặp cả phe chính-quyền lẫn linh-hồn của phe đối-lập là bà Suu Kyi.
Ba, tình-hình kinh tế VN hôm nay vô cùng bi đát, đầu tư ngoại-quốc cạn dần, thị-trường chứng-khoán thì coi như không có, lạm-phát ở mức trên 20 phần trăm (và cao hơn nhiều nữa trong nhiều mặt nhu-yếu-phẩm), và chính-quyền đang chuẩn-bị cho một đợt ăn cắp vàng và đô-la của dân… nghĩa là tuyệt vọng!
Trong khi đó thì Trung-Cộng đang ép cho đến tắc thở!
Chưa đủ
Trong thế này, ông Dũng đang tìm cách gỡ bí. (Ta không nên tin những nguồn tin cho rằng giữa các ông Dũng và ông Sang, ông Trọng đang có những chia rẽ trầm trọng!) Song cũng phải nói ngay là một lời tuyên-bố như của ông hôm rồi vẫn chưa đủ–dù như sự tương-đối yên lặng của Bắc-kinh trước lời tuyên-bố đó cũng chứng tỏ là nước bước mới của ông đang có hiệu-ứng, làm cho Trung-Cộng khá lúng túng, chưa biết trả lời làm sao.
Điều cần làm hơn nữa là để có hậu-thuẫn từ người dân, ông và những “đồng-chí” của ông cần bắt chước Miến-điện để mà nới lỏng dần chế-độ, đưa 90 triệu dân sớm đến một chế-độ dân-chủ thực-sự, có nhân-quyền, có tự do báo chí và ngôn-luận, có tự do hội họp và quyền thành-lập hội-đoàn, đoàn-thể, công-đoàn để có thể đi đến một chế-độ dân-cử đích-thực trong đó người dân, trong vài ba năm, có thể có được những cuộc bầu cử lương thiện nhằm chọn những đại diện xứng đáng cho 90 triệu dân–đưa đất nước vào một con đường xán lạn.
(29.11.2011)
Cảm ơn anh Bích đã viết một bài thật là hay.
Xưa nay em vẩn cho là miền nam không có chính thống lịch sử (historical legitimacy) vì trung tâm vận động lịch sử đã chuyển từ trièu đình Huế sang phong trào chống Pháp của Phan Bội Châu và Phan chu Trinh kéo dài đén phong trào VNQD Đ và CS. dồng thời Duy Tân là vị vua chính thống cuối cùng của triều Nguyễn.
Ở đây bài nầy anh làm rõ cái liên tục pháp lý (legality) của VNCH. Bảo đại là vị vua hợp pháp cuối cùng và giải pháp BẢo Đại cũng nằm trong cái hợp pháp đó.
Rất là lý thú và đề tài nầy vẩn còn chổ để nói thêm cho tận cùng lý.
Kính
ngancanhhac
Posted by chuyenhoavietnam | Tháng Mười Một 30, 2011, 5:16 sángThưa quý vị,
Chuyện khúc mắt nhất đối với Đảng CS VN là họ đang đi vào ngõ cụt. Nó không nằm ở tính chính thống của VNCH như là một thực thể. NTDũng có khơi lại cái bóng ma của VNCH cũng chỉ để gỡ bí cho chính mình. Và nếu như ô. NTDũng có thực sự muốn chọn cho mình một lối đi riêng như Gorbachev hòng tạo cho mình một chỗ đứng chuyển tiếp/mở cửa cho dân chủ, điều này còn tùy thuộc phần lớn vào sự lớn mạnh của phong trào quần chúng.
Nó không bảo đảm TTSang, NPTrọng hoặc bất cứ những nhân sự quan yếu nào trong Bộ Chính trị sẽ ngồi yên cho ô. Dũng được thuận buồm xuôi mái, lại càng gây ra nhiều xáo trộn trong các tổ chức, đảng phái trong và ngoài nước khi tình thế chấp nhận điều kiện tạo nên sự kết hợp trong ngoài ĐCS … đi đôi với mưu tính của bất cứ một lãnh tụ CS nào (last man standing) bắt đầu tìm được một hậu thuẫn của số đông.
TA
Posted by chuyenhoavietnam | Tháng Mười Một 30, 2011, 5:17 sángĐồng-ý về những nhận-định bi-quan của Thái Anh. Vì thế nên tôi cũng không tin là một mình Ô. Dũng mà làm được gì lắm!
Đây là tôi chỉ phân-tích một hiện-tượng mới lạ thôi!
BICH
11/29/2011
Posted by chuyenhoavietnam | Tháng Mười Một 30, 2011, 5:19 sángThưa anh Bích,
Vấn đề mang tính bi-quan khi có một sự tranh chấp độc địa giữa các thế lực chính trị (ngay cả ở Mỹ) huống gì trong Đảng CS VN! Hiện tại nhiều người đồng ý có lẽ ô. Dũng là người nhiều quyền lực, ma-nớp nhất (như anh nghĩ tuy không nói ra). Ăn thua là họ có ý thức biết bỏ bớt/hy sinh quyền lợi cá nhân (tham nhũng) trước khi tình thế đòi hỏi hay không?
Thiển nghĩ trong chế độ CS, nhiều lãnh tụ còn đi nước đôi – CS-Dân chủ – vì không ai muốn bị tế thần cà. Đây là điều hiểm hóc của họ. TA
Posted by chuyenhoavietnam | Tháng Mười Một 30, 2011, 5:19 sángThưa các bạn, Anh Bich và bạn Thai Anh nêu vấn đề rất hay, lý thú.
Với ông NG T Dung , tôi rất dè dặt. Tuy có lần gặp ông ta ở Kiên giang và Sài Gòn hồi 1984. Ông ta từ một y tá chưa được đào tạo chính quy, gọi là y tá thuốc ta, sau qua đào tạo ngắn, tự nhận là quân y sỹ. Qua học Nguyễn Ái Quốc 1 khóa, nói chuyện trôi chảy, nhưng kiến thức rât sơ sài. Khó có tư duy một chính khách, một nhà chính trị có bản lĩnh.
Cho nên ông ta nói VN Cộng hòa chỉ là một kiểu lý sự cần thiết có lợi cho phía mình, có tính chất mỵ dân, xoa dịu nhân tâm đang phẫn nộ,. Theo tôi đây là một chi tiết chiến thuật, cụ thể, chưa mang tầm vóc chiến lược, xoay chuyển đường lối, như ta mong muốn, và như có người kỳ vọng hơi vội.
Có một điểm tôi phân vân, xin nêu ra với anh chị em ta. Về lý sự thì có lẽ nhiều đảng viên trung cấp, cao cấp , thậm chí ủy viên trung uong đảng, đều trong thâm tâm cho rằng một đảng là không có dân chủ thật, đều cho CN Mac- Lê đã het thời, CNXH là mơ hồ ảo tưởng, DNNN là cục bướu, nhưng họ cứ buộc phảinói theo Nghi Quyet DH XI thôi.
Ta thấy các ông TrầnPhương, Vũ Khoan, Trân Trong Tân, Nguyễn Đinh Huong , Lê Hiếu Đằng, Trần Quốc Thuận, Nguyễn Trọng Vĩnh, Võ Thị Thắng, và hàng chục trí thức CS như Ng Trung, Lê Đăng Doanh, Pham Chi Lan … đều lần lượt từ bỏ lập trường cũ, mà họ là những người từng trong bộ chính trị, ban bí thư tw, uỷ viên tw, Tôi từng biêt, quen hầu hết những vị này. Họ đều ít nhiều có học vấn, kiến thức, từ Nho học, đến Tây học, đến Hán và Nga học, ít nhiều ham đọc, viết, thảo luận. Ông Ng T Dũng có vẻ không trong số tri thưc như thế.
Khác nhau là ở chỗ trí thức trọng lẽ phải, sự thật, chịu luận lý xác thực – raisonnement intellectuelle, còn chưa đạt mức trí thức thì thường là vụ lợi vật chất hơn là theo luận lý của lẽ phải. Số đó về chính trị là arriviste, lên cầm quyền không dựa vào tài năng, vào chân giá trị thực của tâm và tài.
Phần lớn trong Bộ chính trị là arrivistes. Kiểu Đỗ Mười và Lê Đưc Anh.
Ngày trước tri thức thật sự lại ngoài đảng như Phan Anh, Vũ Trọng Khánh, Trần Duy Hưng, Phạm Văn Bạch, Dương Bạch Mai – đảng v bị đảng thành kiến -, Đỗ Đức Dục, Nguyễn Xiển, Hoàng Minh Chính, , họ giữ được cốt cách kẻ sỹ dân tộc. Một số sau đuợc mời vào đảng như Phan Anh.
Cho nên gần đây, những nhân tố mới rat quý như Mùa Xuân Arập – vẫn đang tiếp -, Hoa kỳ trở lại châu Á lâu dài trên thế mạnh, TQ bị cô lập, ngăn chặn, đầy bệnh hoạn, nguy cơ, MĐiện xoay chuyển về chính trị khá mạnh: chấp nhận bà ASSK trở lại chính trường cùng NDP, chấm dứt chế độ quân phiệt, luật biểu tình, thả vài trăm tù CT… là những thời cơ cực hiếm, dồn dập đến cùng lúc, vẫn chưa đủ dose để thức tỉnh 14 vị trong BCT đâu. Vì họ quá nhiều lợi. Mà ông NgT Dung có vẻ vụ lợi hơn là vụ lý trí, vì mình, gia đình, đôla, nhà cửa sang trọng hơn là vì dân. Hãy xem chuyện phong con gái Phượng thành đạiđại gia, con trai thành Nghị trẻ nhất đủ biết lòng tham ghê gớm đến liều lĩnh bạt mạng của ông ta.
Tôi không lạc quan nhiều, rat dè dăt về sự thức tỉnh dù muộn màng của ông Tổng Dung. Tôi rat lac quan ở tổng thể trí thức thứ thiệt, ở tuổi trẻ có học thứ thiệt biết trọng con nguơi, quý dân thương nước, họ sẽ là đa số sớm muộn sẽ thức tỉnh do những thời cơ quý hiếm hiện nay mang lại. Đó chính là số đông mà ta cần tận lực chuyển hoá băng tuyên truyền, thông tin, bình luận cùng các mạng internet rat lơi hại ở trong nước. Khối đó sẽ là động lực lật thuyền độc đảng.
Xin trao đổi vài ý kiến dể các bạn xem xét.
Quý mến
Bui Tín
Posted by chuyenhoavietnam | Tháng Mười Một 30, 2011, 5:20 sáng