Bài Viết
2. Chính Trị - Kinh Tế, 3. Văn Hóa - Xã Hội, 4. Việt Nam và Thế Giới, 5. Đọc Báo Giùm Bạn, 7. Diễn Đàn Bạn Đọc

ĐÊM NHẠC MAI KHÔI & DẠ LAM

Trần Đan Hà

Vào ngày thứ bảy 05.11.2016 Cộng đồng Việt Nam Stuttgart (Vietnam Community Stuttgart – VCS)  yểm trợ hai ca nhạc sỹ Mai Khôi (từ Việt Nam) và Jazzy Dạ Lam (từ München/Munich) tổ chức một buổi sinh họat văn nghệ với chủ đề: NGHỆ THUẬT TỰ DO – YÊU THƯƠNG TỰ NGUYỆN- mang tính phản biện xã hội không chấp nhận sự áp đặt và kiểm duyệt dưới mọi hình thức.

Vũ Thị Đào & Dương Hồng Ân. (Cộng đồng Việt Nam Stuttgart – Vietnam Community Stuttgart. Viết tắt là VCS)

   Mở đầu, cô Vũ Thị Dào giới thiệu sinh hoạt của Cộng đồng Việt Nam Stuttgart (Vietnam Community Sutgart- VCS). Giới thiệu sự hiện diện và đôi nét của hai ca nhạc sỹ là Mai Khôi (đến từ Việt Nam) và Jazzy Dạ Lam (đến từ Munchen/Munich):

Đôi nét về Mai Khôi: “Ca nhạc sĩ Mai Khôi từng phát hành một Album trên thị trường quốc tế,và tám Album trong nước. Ngay lúc nầy cô đang thực hiện Album “Trói Vào Tự Do. Album như một tự truyện với những thông điệp hướng tới xã hội, đánh dấu sự thức tỉnh chính trị và thay đổi tư duy, từ một ca sĩ nổi tiếng đơn thuần trong lãnh vực giải trí trở thành người sáng tác ca khúc đấu tranh, đồng thời là một người hoạt động xã hội.

   Những ca khúc mới nhất như “Chúng tôi muốn”. “Tiếng nói của chúng tôi”. “Xin Ông”. “Trói Vào Tự Do” mang rõ tính phản biện xã hội, được viết trong khoảng thời gian cô thường xuyên bị theo dõi bởi công an sau khi cô trở thành người đầu tiên trong giới show biz tự đề cử mình vào vị trí đại biểu quốc hội, nhằm thúc đẩy và ủng hộ cho việc dân chủ hóa Việt Nam, cao điểm là cuộc họp kín cùng tổng thống Obama khi ông viếng thăm Việt Nam vào tháng 5 năm 2016.

   Mai Khôi là một nghệ sĩ mà ta có thể dễ dàng nhận ra bởi cá tính âm nhạc của cô, đó là sự giao thoa giữa các dòng nhạc rõ nhất là ảnh hưởng từ các thể loại như: Indie, Blues. Jazz và dân gian. “Trói Vào Tự Do” là nổ lực với rất nhiều tâm huyết của cô, nhằm hòa trộn và kết hợp âm nhạc phương Tây cùng các nhạc cụ truyền thống Việt Nam vào sáng tác của mình thật chặt chẻ và nhuần nhuyễn.

   Đôi nát về Dạ Lam: Jazzy Dạ Lam là ca nhạc sĩ kiêm nghệ sĩ dương cầm, hiện đang sống và làm công việc sáng tác, hòa âm và trình diễn tại Đức. Album “Trăng Và Em” phát hành trong nước và châu âu của cô đã thổi làn gió lạ, một hơi thở mới vào thị trường âm nhạc Việt Nam mà thời điểm mà dòng nhạc jazz, blues, word music chỉ có chổ đứng rất khiêm nhường, chưa được thị trường ưu ái đón nhận như hiện nay.

   Jazzy Dạ Lam có cá tính âm nhạc đặc biệt. Các sáng tác của cô, nhiều bài không có chủ âm, không theo lối hành âm thông thường, khả đoán, cũng không có những đoạn kết với những chuyển âm cổ điển quen thuộc, dễ nghe. Nó là sự kết hợp rất sít sao để giai điệu và hòa âm trở thành một tổng thể hợp nhất, giai điệu không thể hiểu và cảm được nếu không nghe chung với hòa âm. Điều nầy làm cho nhạc cô khác hẳn với hầu hết các bản nhạc Việt Nam khác.

   Giọng Jazzy không mạnh mẽ, cũng không điêu luyện như ca sĩ nhà nghề, nhưng nó nhẹ nhàng, tự tin và quyến rũ. Và lợi điểm khi nhạc sĩ tự trình diễn nhạc của mình, chính là sự diễn tả sẽ hết sức chính xác và trung thực. Dẫn sâu vào con đường nghệ thuật với những nét nhạc đặc sắc ấy, cô đã có được một chổ đứng trong nhạc Việt Nam với những tác phẩm đầy nghệ thuật, khai phá, nhưng vẫn đi vào lòng người thưởng ngoạn một cách thuyết phục. (trích)

MC Sông Lô mời hai nữ ca nhạc sĩ ra trình diện với khoảng hơn một trăm năm mươi khán thính giả Stuttgart, (sau giờ giải lao ban tổ chức sắp thêm ghế cho người đến sau) trong một căn phòng đầm ấm của Katholisches Gemeindezentrum Padua. Nơi đây cũng vào mùa thu năm trước đã tổ chức buổi văn nghệ “Kỷ Niệm 100 Năm Sinh Nhật Của Cố Nhạc Sĩ Dương Thiệu Tước”. Với kỷ thuật âm thanh và ánh sáng tuyệt vời do anh Vũ Xuân Phong đảm trách thiết kế.

Mai Khôi đại diện chào mừng đồng hương Stuttgart, đồng thời giới thiệu chương trình mở đầu: Trước tiên xin trình bày ba bài hát của Trịnh Công Sơn. Cô nói tiếp: “Có nhiều người yêu cầu hát tình ca của TCS. Nhưng mà chủ đề của ngày hôm nay thì Mai Khôi sẽ hát những bài hát không được cho phép của nhạc sĩ TCS. Theo Khôi nhạc sĩ TCS là người đã chọn không im lặng. Ông vẫn tiếp tục sáng tác dù thời điểm đó là một thời điểm rất là khắc nghiệt. Và những bài hát của ông nói lên sự thật. Đã là sự thật thì không có cường quyền nào có thể đàn áp được”.

Mời mọi người nghe hát”:– “Xác người nằm trôi sông, phơi trên ruộng đồng, trên nóc nhà thành phố, trên con đường quanh co. Xác ngưới nằm bơ vơ dưới mái hiên chùa, trên giáo đường im vắng, trên thềm nhà hoang vu. Mùa xuân ơi xác thêm tươi cho đất ruộng cày. Việt Nam ơi xác thêm tươi cho đất ngày mai, đường đi tới dù chông gai thì quanh đây đã có người. Xác người nằm quanh đây dưới mưa lạnh đầy. Bên xác người già yếu, có xác còn thơ ngây. Xác nào là em tôi dưới hố hầm nầy, trong những vùng lửa cháy, trong những vòng ngô khoai…”

Và tiếp theo: “Chiều đi lên đồi cao hát trên những xác người. Tôi đã thấy, tôi đã thấy trên con đường người ta bồng bế nhau chạy trốn. Chiều đi lên đồi cao hát trên những xác người, tôi đã thấy… bên khu vườn một người mẹ ôm xác đứa con. Mẹ vổ tay reo mừng xác con, mẹ vổ tay hoan hô hòa bình. Người vổ tay cgo thêm nhịp nhàng, người vổ tay cho đều gian nan. Chiều đi qua bãi dâu hát trên những xác người. Tôi đã thấy (…) trên con đường người cha già ôm con lạnh giá. Chiều đi qua bãi dâu hát trên những xác người. Tôi đã thấy (…) những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em. Mẹ vỗ tay reo mừng chiến tranh, chị vổ tay hoan hô hòa bình , người vỗ tay cho thêm thù hận, người vổ tay xa dần ăn năn.”

Đợi tràng pháo tay dứt, Mai Khôi tâm sự: “Mỗi khi mà ăn năn đã xa rời, thì con người sẽ trở thành như thế nào ? Thật ra thì những bài hát của Trịnh Công Sơn đối với Khôi trong thời gian nầy nó bộc lộ cái mỹ cảm nhiều nhất và cái sự thật nhiều nhất. Nhiều người cho rằng nghệ thuật không nên hô hào, không nên hô khẩu hiệu. Nhưng nếu biết cách thì cái đó không gọi là hô hào, hô khẩu hiệu. Mà nghệ thuật có thể thể hiện được sự thật. Vì sức mạnh của nghệ thuật là thể hiện được sự thật.”

Trong mơ hồ, nghe như khung trời tang thương của cố đô Huế hiện về thật rõ nét. Từ những ngỡ ngàng khi nghe tiếng súng đầu tiên nổ mà ngỡ rằng tiếng pháo đón xuân! Đến thất thần khi nhìn ra ngoài ngõ thấy những bóng đen ẩn hiện, rồi việc lùng bắt và dẫn đi từng đoàn người (để chôn sống). Đó là dịp mà mọi người sum họp để đón mừng xuân mới, thì nửa đêm bổng dưng xẩy ra thảm cảnh kinh hoàng bởi bom rơi đạn lạc, bởi máu đổ thịt rơi, bởi bắt bớ thủ tiêu…,và những ngày tiếp theo thì người mẹ đi tìm xác con, vợ đi tìm xác chồng, và người dân cố đô đã trở thành một rừng tang trắng ! Vâng, Tết Mậu Thân ở Huế là một thảm cảnh kinh hoàng mà thế giới đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần nhất. Đã có nhiều triệu người thương cảm đến với người dân vô tội, đã chết một cách oan uổng bởi những bàn tay khát máu của người cộng sản gây nên.

Có lẽ vì vậy mà Mai Khôi hát tiếp lời kêu gọi tình yêu hảy đến để xoa dịu mọi hận thù: “Hảy yêu nhau đi khi rừng thay lá. Hảy yêu nhau đi dòng nước đã trôi xa. Nước trôi qua tim rong đầy trí nhớ. Ngày mãi mong chờ ngày sẽ thiên thu. Hảy ru nhau trên những lời gió mới. Hảy yêu nhau cho gạch đá có tin vui. Hảy kêu tên nhau trên ghềnh dưới bãi. Dù mai nơi nầy người có xa người. Hảy yêu nhau đi quên ngày u tối. Dù biết mai đây xa lìa thế giới. Mặt đất đã cho ta những ngày vui với. Hảy nhìn vào mặt người lần cuối trong đời. Hảy yêu nhau đi bên đời nguy khốn. Hảy yêu nhau đi bù đắp cho trăm năm. Hảy yêu nhau đi cho ngày quên tháng. Dù đêm súng đạn dù sáng mưa bom. Hảy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu. Hảy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau. Trái tim cho ta nơi về nương náu. Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều !”

Hình như tâm trạng mọi người đang dịu lại, để thực tập yêu thương cho vơi đi niềm đau, cho vơi đi những thảm cảnh trong phút chốc đang hiện về với đủ đầy những oan nghiệt của cuộc đời. Và hình như, trong giây phút nầy người ta mới cảm nhận được giá trị của yêu thương. Trong phút giây nầy thấy được tình yêu thương là thánh thiện. Vì đã rất xa lắm, Chúa Giêsu đã dạy những môn đệ của Ngài: “Các con hảy yêu thương nhau như đã yêu thương chúa.” Phật Thích Ca cũng khuyên chúng ta rằng hảy nhìn đời bằng con mắt yêu thương. (Từ nhãn thị chúng sanh, một vị thiền sư đã dịch: Mắt thương nhìn cuộc đời)…

Trước khi nghĩ giải lao, MC Sông Lô đã tâm tình với Mai Khôi qua những câu hỏi : “Em thấy mùa thu Stuttgart như thế nào ?- Trả lời: Em thấy mùa thu ở đây rất đẹp và cũng rất lạnh ! … Trong giai đoạn gần đây, có rất nhiều ca sĩ ở hải ngoại đua nhau về trình diễn trong nước. Em nghĩ như thế nào về hiện tượng nầy ?- Trả lời: Những ca sĩ ở hải ngoại về trong nước là họ chấp nhận thỏa hiệp với chính quyền, nên họ kiếm được nhiều tiền !” …Còn việc kiểm duyệt trong nước như thế nào ? – Trả lời: Họ kiểm duyệt nhưng không cho biết bản nhạc nào không cho hát, không có một danh sách kiểm duyệt nào cả ! Còn trình trạng của em hiện tại như thế nào ?- Trả lời: Như anh biết, người ca sĩ mà hát nhạc cấm phát hành thì luôn gặp khó khăn…

Sau giờ giải lao, hai ca nhạc sĩ trở lại giới thiệu dòng nhạc của họ sáng tác, và hát xen kẻ mỗi người trình bày một bản nhạc, nhưng có sự phụ họa với nhau. Tuy giữa hai dòng nhạc có sự khác biệt rõ rệt, nhưng nhờ sự giao thoa mà trở thành một hòa nhịp tuyệt vời, và đã hướng hai dòng nhạc ấy trở về với cung cách của một buổi “nhạc thính phòng” rất đằm thắm. Sự đằm thắm không phải bởi cung bậc du dương của âm nhạc, cũng không phải lời ca trau chuốt và truyền cảm như thể loại nhạc “tiền chiến”. Mà lời ca và tiếng nhạc hôm nay đã diễn tả một sự thật, đã lột trần những sự thật,  tuy không được đầy đủ và trọn vẹn, nhưng có thể nói là đã chạm vào được nhiều con tim đang thổn thức, đang khắc khoải mong chờ cho một tương lai tươi sáng của quê hương chúng ta. Mà đã hơn bốn mươi năm rồi, dân tộc Việt Nam đã chìm đắm trong bất công, phân hóa, hận thù… !

Có thể nói, Mai Khôi là một nhạc sĩ “Tân hiện thực”. Nhạc của cô có tư tưởng “phản kháng” rất cao. Phản kháng nhưng không “phản loạn” chỉ thể hiện tinh thần trung thực một cách tuyệt đối. (như cô tâm sự: “Bằng nghệ thuật có thể thể hiện được sự thật. Vì sức mạnh của nghệ thuật là thể hiện được sự thật. Và đã là sự thật thì không có bạo quyền nào có thể đàn áp được”). Cô vẽ lại cái xã hội hiện thực một cách trần truồng. Tuy chỉ một vài nét chấm phá, nhưng gây được sự chú ý của mọi tầng lớp trong xã hội. Những lời ca mà cô sử dụng phần nhiều là những từ gai gốc, nó bình thường một cách vô cảm. Nhưng cô đã biến những từ ngữ trên thành thơ, và từ đó phổ thành nhạc. Một loại nhạc “SOS” cho những người đang chới với dưới vực sâu của hận thù, của kềm kẹp, của bất công. Nên nhạc của cô xuyên suốt vào thế giới động, có khả năng phản kháng xã hội hiện tại. Nhờ nói lên sự thật của một xã hội thối nát mục rã. Ví dụ như: “Xin ông cho chúng tôi được quyền bảo vệ tổ quốc”. “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Độc lập tự do hạnh phúc.. Xin ông được đưa tiền cho ông để ông cho chúng tôi được làm người. Xin ông cho chúng tôi được dối lừa theo ông để ông cho chúng tôi được ngu ngốc như ông. Xin ông cho chúng tôi được hát. Cho chúng tôi được bày tranh ra ngắm. Cho chúng tôi được yêu. Cho chúng tôi được cúi luồn, được dã man tàn ác. Xin ông cho chúng tôi được và thành thân xác. Xin ông cho chúng tôi được đi lại tự do. Cho chúng tôi được bảo vệ tổ quốc. Xin ông cho chúng tôi được chia xẻ thông tin. “Cho chúng tôi được làm từ thiện. Cho chúng tôi được quyền như trong hiền pháp”.

Tất cả những lời xin đều là điều cơ bản nhất của con người, đối với giới trẻ: “được làm người, được yêu thương, được ca hát, được bày tranh ra ngắm… Đối với mọi người : được đi lại tự do, được bảo vệ tổ quốc, được chia xẻ thông tin, được làm từ thiện, được quyền như trong hiến pháp…”. Như những lời xin của dân tộc Việt Nam có một cuộc sống trong “độc lập, tự do và nhân quyền”. Thế mà lời xin vẫn rơi vào hư không !

Đến “Nguyện Cho Thế Giới Bình An Om Mani Padmi Hum” cô muốn mượn câu chú của thần giáo Mật tông Tây Tạng để làm lời nguyện. Với sự phụ họa của chuông mõ, là nhã nhạc của Phật giáo, như đang cố gắng trồng vào núi rừng hoang vu những cây lành, để mong nở ra hoa trái ngọt ngào, đem đến thịnh vượng và thanh bình cho thế giới như mong ước của lời ca: “Ta thênh thang từ đây ôi đời tự do. Gặp ai đi ngang nhìn ta cũng đều nhận lấy một nụ cười hồn nhiên. Từ một lòng nguyện đem đến bình yên cho mọi ngưới. Ta nguyện xin bình yên đến cho thế giới bằng câu yêu trên môi: Om Mani Padmi Hum”. Nguyện cho người yêu quanh ta được hạnh phúc. Nguyện cho người không yêu ta cũng vui mỗi ngày. Nguyện xin niềm đau quanh ta được xoa dịu đâu đây như con bướm, đâu đây như lòng ai còn chất ngất giữ đau giữ buồn lòng thêm buồn. Om Mani Padmi hum. Nguyện cho người đau quanh ta được xoa dịu.

Phải chăng đây là lời nguyện của những bậc đại giác, vì tâm có rộng lượng mới chứa nổi những oan khiên cho đời và chia xẻ bớt khổ đau cho người. Một tấm lòng luôn yêu thương rộng mở, để mong xoa dịu cho những cùng khổ ở thế gian, những nghiệt ngã của nhân thế.

Còn nhạc của Dạ Lam thuộc “thế giới tĩnh” và tư tưởng gần như thiên về “Siêu hiện thực”. Cô đã đưa lời nhạc chạm được với cõi thơ. Và từ thơ ấy cô phổ thành nhạc, nên lời ca nhẹ nhàng thanh thoát, lung linh mờ ảo mang dáng dấp của hình bóng liêu trai khi tả cảnh: “Vạt Trăng” Tìm trong dư âm tiếng người, phải chăng mong manh vỡ lời gọi trên nhớ người, nặng chỉu gót hài, còn nghe tiếng đêm thơ xa. Một đêm trăng bước xuống đời, ngậm sương nhã trắng mái đồi. Nhẹ rung phím tơ đậu lên cánh thơ, rũ trong đóa vui cười. Giọt thánh thót sương trăng ngời. Giọt lướt thướt say tim người. Giọt ướt trên hoang sơ dại hình hài. E ấp giọt thương nhớ sông đầy vơi. Vạt trăng hé cười của tim ngủ yên giấc nồng. Buồn khơi ước mơ tìm trong mắt chờ người trong bóng trăng hẹn về

Hay: “Màu Đêm” Có đóa hải quỳ chết giữa đêm sương. Những cánh trầm hương tìm về cát bụi. Có tiếng đàn tì giây rung nốt cuối. Phím ngà hấp hối cõi bóng ai về. Có giọt tình sầu thánh thót hiên trăng. Bi khúc trầm thăng một đời ngã nghiệt. Có phút khởi đầu của đêm tưởng tiếc. Khuya mờ bóng chiếu bước xuống cơn đau. Mưa qua phố vắng đường về sương giăng. Đàn ai réo rắt cung buồn. Có dành môi ấm tiếng lòng bâng khuâng. Những hàng nến trắng đầy vơi tìm chân qua ánh nguyệt tàn là cuối không gian. Mắt nhớ nào loang lòng sầu thi lệ giữa bóng ngút ngàn. Hồn ai lặng lẽ có lời nguyện thề rơi buồn âm vang.

Hay mang nặng lăng kính liêu trai, qua nghệ thuật phổ thơ siêu ấn tượng của Phạm Công Thiện qua bài thơ: “Thôi Hết Còn Gặp Nhau” “Có chuyện buồn trên cao. Phù pháp nổi lao xao. Có chuyện buồn hôm nao. Thôi hết còn gặp nhau. Có chuyện buồn hôm sau. Có nàng tiên cỡi áo. Đôi vú nhỏ nghẹn ngào. Hâm nóng đỏ trăng sao. Có chuyện buồn chiêm bao. Nàng tiên cài khuy áo. Mơ suốt mấy rừng đào. Thôi còn hết gặp nhau. Có chuyện buồn trên cao. Phù phép nổi lao xao. Có chuyện buồn hôm nao. Thôi hết còn gặp nhau”.

Lời thơ mang một hình hài trừu tượng nhưng lại được phổ nhạc bằng âm hưởng điệu lý, song giai điệu được cách tân một một cách rất nghệ thuật. Khiến cho lời ca duyên dáng và đầy quyến rũ. Như nghe người kể chuyện trong chiêm bao, cứ lãng đãng như một nàng tiên bay trong sương mù. Lúc ẩn lúc hiện nhưng vẫn mãi chấp chới trong không gian muôn màu.

Rất trái ngược với nhau, một người ở bên bờ “cõi tịnh” và một người đang ở “cõi động”, nhưng họ đã hòa nhập thành công trong một “giao lưu” tuyệt vời. Họ đang nắm tay nhau và cùng trôi xuôi về một trùng dương mênh mông. Nới đó là một thế giới “thanh bình” đã vượt thoát khỏi biên giới “nhị nguyên” (“không nhơ không sạch, không thêm không bớt, không tăng không giảm…” như trong Bát Nhã Tâm Kinh).

Có lẽ cô Mai Khôi muốn học thiền sư Không Lộ: “Hữu thì trực thướng cô phong đỉnh. Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư”. (muốn leo lên tận đỉnh cao, và hét lên một tiếng cho lạnh cả hư không). Hình như cô muốn cho thế giới biết rằng, không còn nỗi nhục nhã nào bằng dân tộc Việt chúng ta đang quằn quại trong thế giới khổ đau bởi một chính quyền đàn áp bằng bạo lực. Và cô  can đảm cất lên lời “kêu cứu” với thế giới bên ngoài rằng, dân tộc Việt Nam đang bị nạn. Nhưng tiếc thay những tiếng kêu thương ấy vẫn chỉ bay trong không gian đầy những bảo tố phong ba đang lấn át. Nhưng với ý chí sắt đá cô không bao giờ bỏ cuộc, không nghĩ đến hiểm nguy cho bản thân vẫn kêu gọi người người: “Hảy yêu thương nhau, dù đêm súng đạn, dù sáng mưa bom”. Ý chí ấy, lòng dũng cảm ấy có thể gọi Mai Khôi là một “Anh Thư Nước Việt” vậy.

Tôi rất mừng là lâu nay “Văn học Nghệ thuật” như ngủ quên trong âu lo và sợ hãi, khúm núm trong bàn tay cuồng bạo. Họ muốn uốn nắn, muốn bẻ cong như thế nào tùy ý. Thế nhưng hôm nay đang trổi dậy, khi vừa xẩy ra một hiện tượng lạ, hy vọng đang nở hoa từ cuối con đường hầm tăm tối. Từ hôm nay đây, nơi gặp gỡ muôn lòng đang hướng về đêm nhạc “Mai Khôi và Dạ Lam” với chủ đề: “Nghệ Thuật Tự Do- Yêu Thương Tự Nguyện”. Như những tấm lòng đang tha thiết cầu nguyện qua hai dòng nhạc tương phản lẫn nhau. Một bên thì “động” còn một bên thì “tĩnh”. Không biết động tĩnh gặp nhau thì như thế nào ? Nước với lửa gặp nhau có để lại tro than ? Nhưng ai cũng có niềm tin rằng: “Hoa Yêu Thương” sẽ nở trong lòng dân tộc Việt chúng ta. Chúng ta vẫn luôn hy vọng như thế, như lời tâm sự của Mại Khôi: “Khi chúng ta làm một việc gì thiện lành, thì chúng ta sẽ thấy tương lai nằm trong bàn tay ta!”. Và như vậy thì chúng ta luôn vẫn nuôi hy vọng, vẫn luôn cầu nguyện cho nguồn hy vọng trở thành hiện thực:

 “Xin cuộc đời trôi êm như sông nước

Xin gập ghềnh đừng cản lối đường về

Xin lời ước được hóa thành hiện thực

Xin lòng người mãi yêu dấu tình quê !”

Ghi chú: Người ghi chép xin nói lời cám ơn: Cám ơn ban tổ chức đã tạo cơ hội cho đồng hương Stuttgart, trong một cuộc hội ngộ với hai ca nhạc sĩ đã thể hiện một tấm lòng, và cố hướng tấm lòng ấy đến cuối trời “chân thiện mỹ”. Và lời xin lỗi: Xin lỗi hai ca nhạc sĩ vì nghe không được trọn vẹn và rõ ràng, nên rất có thể chép sai lời nhạc, cũng xin nhị vị hoan hỷ cho.

Trần Đan Hà

*********

Nguồn:

https://www.facebook.com/pg/Vietnam-Community-Stuttgart-754953194581359/posts/?ref=page_internal

Advertisements

Thảo luận

Không có bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Lượt Xem

  • 972,264
free counters
%d bloggers like this: